Có bao giờ bạn tự hỏi tại sao một tuần lễ lại có 7 ngày? Tại sao các ngày trong tuần lại có tên là Sunday, Monday, Tuesday, Wednesday….? Nó có ý nghĩa như thế nào ? [ . . . ]

Người La Mã cổ đại dường như có tên các vị thần cho mọi thứ. Cho nên chẳng có gì đáng ngạc nhiên nếu biết rằng họ có một vị thần gác cửa tên là Janus, và hẳn nhiên vị thần này có hai mặt để có thể cùng lúc canh gác hai mặt của một lối ra vào.  [ . . . ]

Có một vị hiền triết đã hỏi các đệ tử rằng: “Tại sao trong cơn giận dữ người ta thường phải thét thật to vào mặt nhau?”. Sau một lúc suy nghĩ, một trong những đệ tử ấy đã trả lời: “Bởi vì người ta mất bình tĩnh, mất tự chủ!”. [ . . . ]

Trong thành phố nọ có hai cha con sống với nhau rất vui vẻ, hạnh phúc. Một hôm, đứa bé gái chẳng may bị bệnh và ra đi mãi mãi. Người cha quá đau khổ , tuyệt vọng, quay lưng lại với tất cả mọi người. Ông chẳng thiết tha gì với cuộc sống nữa. Ông tự nhốt mình trong phòng và khóc mãi. [ . . . ]

Black Friday hàng năm là ngày Thứ 6 của tuần Thứ tư của Tháng 11. Đây là ngày ngay sau lễ Tạ ơn (Ngày Thứ 5 của tuần Thứ 4 Tháng 11 hàng năm). Vì vậy mà Black Friday hàng năm không phải là một ngày cố định như các sự kiện ở Việt Nam. Có lẽ vì vậy mà nhiều bạn hãy đặt câu hỏi Black Friday là ngày nào? [ . . . ]

Những người hành hương sang đất nước này bắt đầu trên chuyến tầu Mayflower chính là những người theo đạo tin lành thuộc nhà thờ Separatist Church, phát xuất từ nước Anh. Trước tiên họ rời Anh sang Hòa Lan để tránh bị đàn áp tôn giáo.  [ . . . ]

Cuộc đời là một tách cà phê đầy hương vị, tùy thuộc vào rất nhiều yếu tố và bạn là người thưởng thức nó. Cà phê có đắng, có ngọt bùi và hương vị nồng nàn, quan trọng nhất là bạn muốn thưởng thức cà phê chứ không phải những cái tách [ . . . ]

Hận thù sẽ luôn nối tiếp hận thù; chỉ có tha thứ mới chấp dứt mối ân oán truyền kiếp con người với nhau mà thôi.

[ . . . ]

Một giờ của cha

Bố ơi, bây giờ con có 100 USD, con có thể mua một giờ của bố được không?

[ . . . ]

Có một anh lính ba gai, không bao giờ làm hài lòng về cấp chỉ huy của mình là một ông đại tá. Mỗi lần trình diện thì hoặc là giày còn bẩn, súng chưa lau, hay tới chậm mất mấy phút. Hôm đó anh được xả trại và được tự do đi chơi cho tới 8 giờ tối.  [ . . . ]