Tâm thư lòng nhân hậu của người Cha - Cafe Thảo Nguyên – Lắng nghe cảm giác
long-thuong-xot-cua-cha

Lời ngỏ
Trong tập sách nhỏ này chúng tôi xin gởi đến anh chị em: Bức “ Tâm Thư Lòng Nhân Hậu Của Cha”. Đọc để cảm nghiệm lòng thương xót và tình yêu thương tuyệt vời của Thiên Chúa là Cha nhân hậu dành cho mỗi người chúng ta.

TÂM THƯ LÒNG NHÂN HẬU CỦA CHA

Con yêu dấu,
Lá thơ này, Ta muốn con cầm lấy và đọc. Một khi con đã cảm nghiệm được lòng nhân hậu của Ta, con hãy chia sẽ cho người khác bức tâm thư này và làm chứng cho họ về lòng nhân hậu của Ta. Tuy nhiên, nếu con không làm như thế, Ta cũng sẽ không có một lời trách móc hay hình phạt nào. Trong Ta, chỉ có tha thứ và yêu thương. Với con, Ta chỉ muốn chia sẽ tình yêu thương nồng ấm và sự bình an, đó là số phần duy nhất Ta dành cho con.

Ta cũng không xa lạ vì với con. Nhiều tôn giáo, nhiều sắc dân, nhiều địa phương đều có những tên khác nhau để gọi Ta. Nào là Thượng Đế, Thiên Chúa, Allah, God, Đấng Tối Cao, Đấng Tạo Hóa, Ông Trời, Tinh Thần Vĩnh Cửu v,v… nhưng thực ra, Ta chỉ thích cái tên đơn giản là Cha. Và dù bận rộn đến đâu trong cuộc sống xô bồ này, Ta muốn con dành ra 10 phút đến nơi thanh vắng, nghe lời Ta trong lá thư này. Bởi vì…

Ta nghe tiếng than khóc của con.
Nó bay đi trong đêm tối, qua bao nhiêu vì sao, bao nhiêu tầng vũ trụ lên tận đỉnh trời, vào trong trái tim Ta. Ta đã đau đớn vô cùng mỗi khi nghe tiếng kêu gào của con thỏ khi bị sập bẫy, của con chim khi bị tên đạn, của trẻ thơ khi bị đau yếu. Và dĩ nhiên, Ta cũng nghe lời than khóc của con.

Hãy tĩnh lặng với chính mình.
Bởi vì Ta sẽ đỡ nhẹ cho con niềm khổ đau này, và bởi vì Ta đã biết lý do cũng như giải pháp cho con.
Con than khóc cho những ước mơ thời thơ ấu giờ đây đã tan biến theo tháng ngày.
Con than khóc cho những tự tin thời mới lớn giờ đây đã bị những thất bại tàn phá.
Con than khóc cho bao nhiêu tiềm năng, cơ hội đã bị đổi chác để yên thân.
Con than khóc cho cá tính độc đáo đã bị dày vò bởi thị phi của thiên hạ.
Con than khóc cho cái thân thể khỏe đẹp giờ đây đã suy sụp vì những lựa chọn sai lầm.

Con nhìn lại mình với tất cả sự khinh bỉ, ghê sợ và con quay mặt đau đớn mỗi lần soi gương. Ai đã lấy mất đi khuôn mặt ngây thơ tươi tắn, cái đầu óc bén nhạy, nụ cười hồn nhiên, và cách ứng xử tử tế hào phóng của con? Ta biết rõ lý lịch của tên trộm này, nhưng con, con không biết?

Ngày nào con nằm dài trên đồi cỏ xanh, nhìn lên những lâu đài xây bằng mây trắng và nghĩ đến những lâu đài đích thực mình sẽ xây cho gia đình.

Ngày nào con say sưa đọc lời hay ý đẹp của bao nhiêu bậc tiền nhân và tự nhủ mình đã thu thập đủ khôn ngoan để bước đi vững chãi trong cuộc đời.

Ngày nào con bước đi giữa thiên nhiên vĩ đại, tin tưởng rằng chung quanh con lúc nào cũng chứa đầy những thanh bình mầu nhiệm.

Con có biết ai đã gieo vào trong con những ước mơ và hy vọng đó hay không? Con không biết?

Con không nhớ được cái phút giây con ra khỏi lòng mẹ, và Ta đã đặt tay Ta lên trán con, đã nói nhẹ vào tai con những lời ân phúc. Đó là bí mật giữa Ta và con. Con không nhớ?

Tháng năm qua đã tiêu hủy đi những ký ức của con, bởi vì đầu óc con đã bị xâm chiếm bởi nỗi sợ hãi và nghi ngờ, âu lo và hờn giận, ghen tị và nhỏ nhen. Nó không còn chổ cho những kỷ niệm êm đềm thơ mộng.

Nhưng hãy lau khô dòng lệ. Ta đang ở với con, và giây phút này là một bắt đầu tinh khôi cho đời con. Tất cả những gì đã qua, đã xãy ra… hãy quên đi, hãy chôn chúng vào huyệt sâu. Chúng đã chết.

Bây giờ, con đang trở về từ cỏi chết. Hôm nay là ngày sinh nhật mới của con. Những gì xãy ra đã thuộc về quá khứ. Như trong một vở kịch, đó chỉ là màn tập diễn. Lần này, bức màn nhung sẽ thực sự kéo lên. Lần này vở tuồng sẽ thực sự bắt đầu. Thiên hạ sẽ chăm chú coi và tán thưởng. Lần này con không thể thất bại.

Hãy thắp lên những ngọn nến. Hãy cắt bánh ra. Hãy rót đầy ly rượu. Lần này con sẽ bay cao. Lần này, không ai có thể níu kéo trì trệ con dưới vũng bùn.

Con có cảm thấy tay Ta đang dặt trên trán con, trên tim con?
Con có nghe lời thì thầm bí mật Ta đã nói cho con nghe ngày sinh nhật đầu tiên của con không? Bí mật mà con đã quên? Hãy nghe Ta lập lại nhé:

CON LÀ MỘT SÁNG TẠO NHIỆM MẦU NHẤT CỦA TA.
Đó là những ngôn từ đầu tiên khi con ra khỏi lòng mẹ. Rồi con khóc. Rồi mọi người cùng khóc. Những giọt nước mắt của hạnh phúc.

Nhưng con đã không tin lời Ta… và những tháng năm kế tiếp, không gì có thể khiến con thay đổi cái nghi ngờ này. Làm sao con có thể là một phép mầu khi con đã vụng về thất bại trong những công việc cỏn con nhất? Làm sao con có thể là một phép mầu khi bao nhiêu nợ nần đang đè nặng trên vai con, và mỗi đêm con kinh sợ khi nghĩ đến cơm áo gạo tiền cho tương lai?

Ta đã gởi đi không biết bao nhiêu sứ điệp để lập lại lời Ta về những phép mầu mang tên con. Rằng con chính là hiện thân của Ta. Rằng con có đủ quyền năng để cai trị muôn loài, lấp biển vá trời, và tạo dựng những công trình vượt quá trí tưởng tượng của bao thế hệ.

Nhưng con không tin ai. Con đốt cháy cái bản đồ vẽ đường hạnh phúc. Con đốt cháy cái bằng khoán ban cho người nhận niềm vui thanh nhàn. Con thổi tắt những ngọn nến thắp sáng con đường hoan lạc hiền hòa. Rồi con vấp ngã. Con lạc lối. Con run sợ trong bóng tối của hèn nhát và tự ti. Con rơi vào một địa ngục do chính con tạo nên.

Dĩ nhiên, con la khóc. Con chửi bới cái định mệnh xấu xa của mình. Con không chấp nhận trách nhiệm của mình. Con cho rằng chính những ý nghĩ nhỉ nhoi và những hành động lười biếng của con là nguyên nhân cho những hậu quả con phải lãnh nhận. Con tìm một con dê tế thần để đổ lỗi.
Con đổ thừa cho Ta. Con than rằng những thiếu sót, những hèn mọn, những cơ hội lỡ bỏ qua, những thua lỗ… là do một định mệnh mà Ta đã sắp sẵn cho con.

Con có thấy mình cường điệu, hoặc có gì chưa đúng trong chuyện này không?
Thôi được để Ta tính cho con.
Trước hết chúng Ta hãy nói đến những thiếu sót bất hạnh của con. Ta đồng ý với con rằng nếu không đủ dụng cụ làm sao có thể xây được một cuộc đời mới?
Nhưng con hãy kiểm điểm xem.

Con có bị mù lòa? Không, cả trăm ngàn tế bào thị giác Ta đã đặt vào mắt con đã giúp con chiêm ngắm cái hùng vĩ của núi đồi biển cả, cái tuyệt mỹ của ngàn cánh hạc trên lá đỏ rừng thu, cái tinh khiết của tuyết trắng, cái lóng lánh của đêm sao, cái môi cười của tình nhân ngàn kiếp. Con hãy đếm : đó là một ân phúc.

Tai con có bị điếc? Không… hai mươi bốn ngàn sợi giây âm thanh Ta đặt vào tai con đã rung động những lời thì thầm của sóng biển trên ghềnh đá, của chim hót chào đón ánh bình minh, của tiếng trẻ cười đùa ngoài công viên, của bài tình khúc trên phím dương cầm. Con hãy đếm : đó là hai ân phúc.

Miệng con có bị câm? Không… chỉ có một sinh vật trên trái đất này có khả năng dùng lời nói để làm dịu nhẹ những giận dữ, để nâng cao tinh thần người yếu đuối, để ủi an kẻ đau buồn, để khen thưởng người thành công, để dạy dỗ người ngu dốt, để bày tỏ tình yêu thơ mộng. Con hãy đếm : đó là ba ân phúc.

Tay chân con có bị tê liệt? Không… con không phải là cây thông bị chôn chặt vào mãnh đất nhỏ, chịu đựng những mưa gió hằng ngày. Ta đã đặt cho con hơn năm trăm bắp thịt, hai trăm khúc xương và mười cây số dây tủy thân kinh để con có thể đi đứng, chạy nhảy, viết lách, khiêu vũ và chơi đàn. Con hãy đếm : đó là bốn ân phúc.

Tim con có mạnh khỏe? Con có biết Ta đã đặt một trăm ngàn cây số mạch máu lớn nhỏ khắp châu thân con, với một cái bơm có nhịp đập hơn ba mươi sáu triệu lần mỗi năm, không hề sai trật. Con hãy đếm : đó là năm ân phúc.

Da con có bị ghẻ hủi? Thời gian có thể làm hao mòn mọi sắt thép, nhưng da con là một sáng tạo dịu kỳ. Nó tái sinh liên tục, tế bào mới thay thế tế bào chết thật tự nhiên. Con hãy đếm : đó là sáu ân phúc.

Rồi lá phổi của con? Bao nhiêu triệu lít dưỡng khí đã được tươi lọc mỗi năm? Và bộ máy tuần hoàn của con? Mỗi một giây hơn hai triệu tế bào máu được thay thế. Con hãy đếm : đó là mười ân phúc.

Trí óc con có bình thường? Con vẫn còn suy nghĩ tính toán được? Con hãy đếm : hàng ngàn ân phúc. Bởi vì đây là một bộ máy tinh vi hiện đại nhất của vũ trụ này. Bộ não chỉ nặng có hai kí, nhưng Ta đa đặt vào đó mười ba tỉ tế bào, và hơn một ngàn ngàn tỷ tỷ ký ức, dữ kiện, hồ sơ. Con đã dự trữ trong đó tất cả mọi tiếng động, mọi mùi vị, mọi hình ảnh, mọi cảm nhận từ ngày con sinh ra. Và con sẽ tái nhận bất cứ một kỷ niệm nào trong quá khứ chỉ bằng một chớp mắt. Không một máy điện toán nào, bây giờ hay ngàn kiếp sau, có thể so sánh với trí óc con. Không một kỳ quan nào của thế giới, từ khai thiên lập địa đến tận thế, có thể tuyệt kỷ như trí óc này.

Và hơn hết, trái tim con có rung động? Con có cảm thấy tình yêu đang bàn bạc khắp nơi, hay con chỉ thấy một nổi cô đơn lạnh buốt đang vây kín?

Ta nói cho con thêm một bí mật về tình yêu. Rằng một tình yêu đích thực là một tình yêu không đòi hoàn trả. Yêu là cho đi, là trao gởi hoàn toàn mà không cần biết sẽ nhận lại những gì. Bởi vì luồng điệu yêu thương không vị kỷ, không điều kiện, mới đủ tinh khiết để lọc sạch tim con và mang đến cho chính con, không phải người nhận, một niềm an bình và hạnh phúc tuyệt vời. Hãy đếm ân phúc này bằng triệu lần

CON LÀ MỘT SÁNG TẠO NHIỆM MẦU NHẤT CỦA TA.
Con có nghèo như con nghĩ?

Hãy đếm lại tài sản của con. Hãy đếm lại vài ân phúc mà Ta vừa kể. Và hãy tự hỏi : có nhà tỷ phú nào trên thế giới này mà không trao đổi hết tài sản của họ để hưởng thêm những ân phúc đó trước giờ nhắm mắt?

Bây giờ con đã hiểu cái bí mật đầu tiên của hạnh phúc và thành công, như vậy con có đầy đủ dụng cụ và khả năng để vây dựng nền móng cho tòa lâu đài của đời con.

Hãy đếm những ân phúc và hiểu rằng con là một sáng tạo nhiệm mầu nhất của Ta.
Không hiểu và cảm nhận được nguyên lý này, con sẽ không bao giờ có thể trở về được từ cỏi chết mòn hiện tại.

Và ngay cả nếu con đang thiếu hụt vật chất, hãy nhớ rằng… người nghèo không phải là người có ít, mà là người muốn nhiều.. rằng an sinh thật sự không do những của cải con có, mà do những của cải con không cần. Những thiếu hụt thua kém mà con nghĩ làm con thất bại, thực ra chỉ hiện hữu trong đầu óc con.

Hãy đếm lại những ân phúc của mình. Đếm thật kỹ. Ghi thật rõ. Đừng bao giờ quên chúng.
Bây giờ con hãy nhận thêm nguyên lý thứ hai. Hãy tuyên dương cái độc đáo và quý hiếm của mình.

Bao lâu nay con đã hủy diệt lần mòn đời con với những mặc cảm, những bi quan. Con không thể tha thứ cho chính con vì những lầm lỡ, những thất bại những yếu đuối của con. Thế nhưng có bao giờ con tự hỏi là tại sa Ta đã sẵn sàng tha thứ tất cả tội lỗi, sai trật của con, mà con lại không thể tha thứ cho chính mình? Ta nói cho con nghe bí mật này: con là một báo vật của Ta bởi vì cái độc đáo và quý hiếm của con.

Con thử nghĩ tại sao bức tranh Mona Lisa của De Vinci, 9 hợp tấu khúc của Beethoven, vở kịch Romeo và Juliet của Shakespeare… là những tuyệt phẩm vĩ đại. Bởi vì chúng độc nhất vô nhị. Không có một tác phẩm nào so sánh nổi. Con cũng vậy. Từ khai thiên lập địa, Ta đã gọt nắn ra bao nhiêu tỷ người, và hiện trên hành tinh này có hơn sáu tỷ người, có con người nào hoàn toàn giống con hay không? Và ngàn năm sau cho đến tận thế, hãy tin rằng sẽ không ai hoàn toàn giống con, từ tinh thần cho đến vật chất, sẽ bước đi với con trên cùng mặt đất này.

Con là một sáng tạo quý hiếm và độc đáo nhất chủa Ta.
Vậy mà con không hề biết hay cảm nhận sự thể này. Con có biết về sự kết hợp kỳ diệu của đời con không? Rằng trong bốn trăm triệu tinh trùng từ nơi người cha của con, chỉ có một con tinh trùng là sống sót qua chặng hành trình nối liền với âm đạo của mẹ con. Cái con tinh trùng độc nhất ấy là mầm móng của đời con. Hơn ba trăm ngàn triệu tỷ tinh trùng, Ta đã tạo dựng hoàn toàn khác biệt. Ta đã độc đáo thêu dệt đời con bằng cả ngàn triệu DNA thật đặc biệt.

Vậy mà con đã đánh giá con quá thấp khi gia tài Ta cho con quá lớn!
Tệ hơn nữa, con còn để tâm nghe những lời phê bình dèm pha chê bai của kẻ tiểu nhân quanh con… và con đã tin lời họ. Tại sao?

Ngày hôm nay, con hãy tuyên dương thật hào hùng cái quý hiếm và độc đáo của mình. Đừng giấu diếm chúng trong bóng tối. Hãy phô diễn cho toàn thế giới. Đừng đi theo những bước chân của đám đông, ai sao tôi vậy. Đừng nói theo hay bị nghiêng ngã theo những lời thị phi của dư luận. Đừng làm một người tầm thường. Đừng bao giờ bắt chước. Những kẻ bắt chước luôn luôn thua kém người mẫu, vì phó bản không bao giờ so sánh nổi với nguyên bản. Hãy ngẩng cao đầu và cười hãnh diện với con người quý hiếm và độc đáo của mình.

Bây giờ con đã nhận ra hai nguyên lý của sự hành công và sự bình an. Thứ nhất, nhớ đếm những ân phúc hằng ngày. Thứ hai, hãy chân nhận và phát huy cái độc đáo của mình.

Hai điều đó giúp con hiểu rằng con không bị trì trệ vô dụng vì thiếu sót dụng cụ hay vì con quá tầm thường.
Bây giờ chúng Ta hãy nói đến lời than trách kế tiếp của con. Con than trách rằng mình không bao giờ gặp được cơ hội tốt.

Ta nói cho con nghe cái nguyên lý thứ ba về sự thành công. Bao nhiêu người áp dụng cái bí mật đơn giản này đã hưỡng nhận hạnh phúc, danh tiếng, của cải, và an bình, nhưng đa số không thích sử dụng nó. Họ tìm thành công bằng những con đường tắt, bằng dồi trá, bằng tội lỗi… và họ đợi ma quỷ đem đến cho họ cái gọi là MAY MẮN. Họ sẽ đợi và chờ trong thiên thu, như con đã đợi đã chờ. Và họ sẽ than khóc như con đã khóc than, và họ sẽ đổ thừa cho định mệnh, cho số phận nghiệt ngã, và đổ lỗi cho Ta.

Nguyên lý này thật đơn giản. Nó ứng dụng hữu hiệu cho mọi lớp người không phân biệt tuổi tác, màu da, chủng tộc hay tôn giáo.
Đó là…nếu con phải đi một dặm đường, hãy cố gắng đi hai dặm. Luôn luôn bước thêm một bước nữa.

Cách duy nhất để thành công trong mọi hoàn cảnh, một công việc nào đó là luôn cố gắng vượt quá chỉ tiêu đòi hỏi nơi mình. Luôn luôn dâng hiến nhiều hơn, từ sản phẩm đến dịch vụ, từ công việc đến xử thế, bất cứ trong hoàn cảnh nào. Đây là thói quen số một của những người thành công. Cách chắc nhất khiến con trở thành hèn mọn là chỉ làm đủ việc mà con đã được trả lương để làm.

Đừng ghĩ rằng nếu con cho đi nhiều hơn con nhận là con bị lợi dụng, bị lừa gạt. Giống như một quả lắc, con càng kéo về một phía thật xa, quả lắc sẽ giao động qua chiều đối diện gấp chục lần lực đẩy. Nếu ngày nay con không nhận được phần mình, để càng lâu, phần của con sẽ sinh sôi nảy nở gấp trăm lần.

Nếu con không chịu bước đi một bước nữa, chỉ làm vừa đủ, là con đã tuyên án cho đời con một kiếp sống hèn mọn. Luật nhân quả và luật bù trừ luôn luôn tuyệt đối. Trái chín mà ngày nay con hưởng thụ đã hiện diện trong cái nhân con vừa gieo trồng ngày hôm qua. Không bao giờ sai trật.
Luôn luôn bước thêm một bước nữa.

Nếu con nghĩ rằng con đang phục vụ một tên chủ không biết điều, hãy tiếp tục phục vụ hắn. Hãy để Ta làm người mang nợ của con. Và Ta hứa sẽ trả cho con đầy đủ… Nợ càng lâu, lãi suất càng tích lũy, và con sẽ thụ hưởng toàn vẹn cái tích lũy cấp số của món nợ này.

Ta không thể ban cho con sự thành công… chỉ có con là xứng đáng với hạt giống mà con đã gieo trồng.

Hãy bước thêm một bước nữa. Và nhìn lại quanh con. Con đường ngày hôm qua mang đầy dấu tích của ích kỷ và ghen ghét, nay đã trở thành một thảm nhung của bông hoa hạnh phúc và an bình. Cái gì đã xãy ra? Thực ra không gì cả, chỉ có chính con đã thay đổi… Và con là tất cả. Con là một sáng tạo nhiệm mầu nhất của Ta, như Ta đã nói.

Con nhớ lại ba nguyên lý chưa? Đếm những ân phúc. Chân nhận và phát huy cái độc đáo của mình. Và đi thêm một bước nữa.

Con ơi, hãy kiên nhẫn với sự tiến bộ của con. Con không thể thực hiện những nguyên lý, sửa đổi lối suy nghĩ của con bằng một chớp mắt. Và con nên nhớ rằng những gì con thu thập bằng cách thức khó khăn nhất là những báu vật mà con sẽ gìn giữ lâu dài nhất; rằng ai phải tự tạo ra của cải sẽ giữ đựơc lâu bền hơn là kẽ thừa tự.

Con đừng sợ hải khi bước vào cuộc đời mới. Không một hành trình vĩ đại nào mà không bị vây quanh bởi trắc trở và rủi ro. Kẻ lo sợ sẽ chồn chân và không bao giờ tới đích. Con đã biết con là một phép mầu. KHÔNG CÓ SỢ HÃI TRONG MỘT PHÉP MẦU.

Con hãy tự hãnh diện. Con không phải là một tai nạn chợt xãy đến trong một phòng thí nghiệm về đời sống. Con không phải là một nô lệ cho những quyền lực mà con không thấu hiểu. Con là một biểu hiện của tự do tuyệt đối, không tùy thuộc vào một quyền lực nào hay một tình yêu nào ngoài Ta. Con được sáng tạo với một mục đích.

Hãy cảm nhận bàn tay âu yếm cua Ta. Hãy lắng nghe lời Ta thì thầm — Ta cần con… và con cần Ta.

Chúng Ta cần phải tái dựng một thế gới mới. Ta và con đều là những phép mầu, và giờ đây, chúng Ta có nhau.

Ta không bao giờ đánh mất niềm tin vào con từ ngày con sinh ra. Ta không bao giờ đánh mất niềm tin vào con người, từ khi Ta hoàn chỉnh chúng hơn ba mươi ngàn năm trước. Ta đã không phải cải thiện những sánh tạo này.

Vì làm sao có thể cải thiện một phép lạ? Ta đã hãnh diện với những sáng tạo đó, đã ban cho chúng đầy đủ quyền năng để cai trị quả đất này.
Ta cho con quyền năng để sáng tạo.
Ta cho con quyền năng để suy nghĩ.
Ta cho con quyền năng để tha thứ và yêu thương.
Ta cho con quyền năng để cười, để nói, để nghe và để cầu nguyện.

Niềm hãnh diện của Ta về con không có giới hạn. Con là một kỳ quan tuyệt kỷ, một sinh vật toàn diện. Con có thể thích ứng với mọi khí hậu, mọi hoàn cảnh, mọi khó khăn, mọi thử thách. Chỉ có con là nắm trong Tay hoàn toàn cái định mệnh của con mà không cần một can thiệp nào của Ta. Chỉ có con là sinh vật độc nhất có thể hành động, không bằng bản năng, mà bằng suy tính và cân nhắc.

Như vậy, Ta sẽ nói cho con thêm nguyên tắt thứ tư về thành công và hạnh phúc… là Ta đã cho con một quyền năng mà ngay cả thiên thần quanh Ta cũng không có: Đó là quyền năng để lựa chọn.

Với ân phúc này, Ta đã nâng con lên một cấp bậc cao hơn cả thiên thần, bởi vì thiên thần không có tự do lựa chọn tội lỗi. Ta cho con được làm chủ hoàn toàn định mệnh của con. Giữa thiên đường và địa ngục, con được tự do uốn nắn con người của con theo sở thích chủa mình. Con có quyền năng để biến con trở thành một sinh vật thấp hèn nhất thế giới, hay hoàn chỉnh con thành một thánh nhân hòa đồng với thiêng liêng của vũ trụ.

Và Ta đã không bao giờ lấy đi cái quyền năng lựa chọn này của con.
Hãy tự hỏi con đã làm gì với cái quyền lực ghê gớm này?
Hãy nhìn lại con. Hãy nghĩ đến những lựa chọn con đã làm trong quá khứ, và hãy nhớ lại những lần con đau đớn khần khoản cầu xin xho được lựa chon trở lại. Thế nhưng quá khứ là quá khứ.

Bây giờ con đã biết thêm một định luật mới của thành công và hạnh phúc. Đó là con hãy sữ dụng cái quyền năng lựa chọn này thật khôn ngoan.
Hãy chọn yêu thương và xóa bỏ ghen ghét.
Hãy chọn sáng tạo và xóa bỏ hủy diệt.
Hãy chọn tiếng cười và xóa bỏ lờ than khóc.
Hãy chọn chiến đấu và xóa bỏ tinh thần chủ bại.
Hãy khen ngợi, đừng chê bai.
Hãy cho đi, đừng lo thu vén.
Hãy tăng trưởng, đừng mục rửa.
Hãy hành động, đừng lười biếng.
Hãy cầu nguyện, đừng nguyền rủa.
Nói tóm lại, con hãy lựa chọn sự sống, đừng nghĩ đến cái chết.

Bây giờ con đã thấu hiểu được rằng những gì con cho là bất hạnh đều là tự con tạo dựng bằng những suy nghĩ và hành động của chính con trong quá khứ. Những ân phúc mà Ta đã giao cho con, cùng với những quyền năng, đã quá lớn và quá nhiều cho bản thân nhỏ bé của con. Để xứng đáng, con phải tăng trưởng, phải khôn ngoan hơn. Những trái ngọt cây lành của nặt đất này sẽ hoàn toàn là phần thưởng dành cho con.

Con phải chỉ là một sinh vật, con phải là một con người đúng nghĩa.
Khả năng của con không có một giới hạn nào. Có một sinh vật nào đã tạo ra được lữa? Có một sinh vật nào đã làm chủ trọng lực, đã bay thấu trời cao, đã chiến thắng bệnh tật và khí hậu?

Đừng bao giờ đánh giá quá thấp khả năng của con.
Đừng bao giờ an phận kéo lê kiếp sống trong đống rác của loài người.
Từ nay, đừng bao giờ che đậy tài năng của mình, và đừng trì trệ.

Con có nhớ đứa trẻ hay nói “hãy đợi đến khi ta lớn.” Rồi khi lớn nó lại nói, “ đợi đến khi ta lập gia đình.” Rồi sau đó lại khất, “chờ đến khi ta về hưu.” Ngày về hưu, nhìn lại con đường mình đã đi qua, hắn sẽ chỉ thấy một cánh đồng hoang vắng tàn tạ với những ngọn gió lạnh buốt châu thân. Hắn sẽ than tiếc tại sao mình đã bỏ lỡ cả một cuộc đời!

Hãy vui hưởng ngày hôm nay… và rồi ngày mai. Con đã trở về từ cõi chết. Con đã làm một phép lạ cho thế giới.
Đừng bao giờ tự hủy mình. Mỗi ngày sẽ là một niềm vui mới, một thử thách mới.

Con đã được tái sinh. Hãy nhớ ngày sinh nhật mới này. Nhưng như lần trước, con vẫn toàn quyền chọn lựa cho cuộc đời mới của con : hạnh phúc hay tuyệt vọng, thành công hay thất bại. Một lựa chọn hoàn toàn của chính con. Ta chỉ có thể đứng nhìn, như lần trước, với tất cả hãnh diện hay buồn rầu.

Hãy luôn nhớ bốn định luật của hạnh phúc và thành công:
1- Đếm những ân phúc.
2- Chân nhận và phát huy cái độc đáo của mình.
3- Bước thêm một bước nữa.
4- Khôn ngoan với những lựa chọn trong đời sống.

Sau cùng một sợi dây để nối liền hai nguyên lý trên. Đó là hãy sống và làm tất cả với tình yêu thương… yêu thương chính bản thân con, yêu thương tha nhân, và yêu thương Ta.

Con thân yêu,
Hãy lau khô những dòng lệ. Hãy nắm lấy tay Ta và đứng vươn mình lên. Hãy để Ta cắt đứt những dây nhợ đã trói buộc đời con.
Ngày hôm nay con đã nhận lãnh lời tuyên cáo :
“CON LÀ MỘT SÁNG TẠO NHIỆM MẦU NHẤT VỚI TẤT CẢ YÊU THƯƠNG CỦA TA.”

Lm. Giuse Trần Đình Long, SSS biên soạn 2008
Mùa hồng ân 2008

Leave a Reply